TÙNG: CON DẾ MÈN HÁT VÀO MÙA HÈ (cùng TRANG)



CON DẾ MÈN HÁT VÀO MÙA HÈ

Written & Produced by NGUYEN BAO TUNG
Performed by TUNG & TRANG
Artwork by NGUYEN BAO TUNG

MV Production
Director NGUYEN BAO TUNG
D.O.P NGO MINH NGHIA (F.N.P)
Assistant Camera NGUYEN MINH TIEN & HAI BANG
Camera & Lenses Support NGHIA PHUNG
Cast ANH VIET & BINH GIANG
Editor TSOUL DUY

Special thanks to
anh QUAN (BLAZE)
SUN
VAN PHI

Spotify, Itunes, Deezer, Amazon, Napster:

Nhaccuatui:

Follow Nguyen Bao Tung:

Spotify:
iTunes/Apple Music:
Soundcloud:
Facebook:

#StayHome #récréc #condemenhatvaomuahe #tung #nhaccuatrang #nguyenbaotung

© Bản quyền thuộc về NGUYEN BAO TUNG
© Copyright by NGUYEN BAO TUNG – Do not Reup

Nguồn: https://gizmondolive.com/

Xem thêm bài viết khác: https://gizmondolive.com/category/giai-tri

48 responses to TÙNG: CON DẾ MÈN HÁT VÀO MÙA HÈ (cùng TRANG)

  1. Bài hát hay quá. Dòng nhạc, dòng lời, cách hát, kể cả cách làm MV cũng thật mới mẻ. Câu chuyện vừa đủ feeling, vừa đủ chân thật về một khoảnh khắc nào đó trong tuổi trẻ. Thật dễ thương. Chúc cho nhiều người hơn sẽ tìm được âm nhạc của bạn.

  2. Chỉ để lại 1 cmt ở lại đây thôi, ko biết sau này mình có nhớ lại được bài hát này ko, liệu mình của sau này còn nhớ đc cái tâm trạng rối bời lúc này hay ko

  3. Mình được bạn gửi cho nghe bài này. Từ đó cứ mỗi ngày 2 lần mình nghe nó trước khi đi ngủ. Mỗi bài hát mình nghe đều lưu giữ một hình ảnh, một kỉ niệm nào đó của chính mình. Bài này khiến mình nhớ đến một người con gái đã từng nằm trên cánh tay mình, ngủ say, rất nhẹ nhàng và yên bình.
    "Không phải là mong cầu nhưng cũng đâu phải là không mong nhau đâu"

  4. Do Cam nhiều người biết đến thôi, mấy bạn vào cmt voice giống Cam, nhạc giống Cam nhìn cáu thực sự. Nếu mà nói thì Cam giống Tùng vì Tùng in game trước nheeee

  5. Mình cảm nhận bài hát giống như kể lại 1 câu chuyện khi gặp lại nyc:

    Tôi và cô ấy gặp lại nhau trong buổi họp team của công ty cũ. Vì nhà tôi cũng khá rộng, view hoàng hôn đẹp nên mọi người quyết định chọn nhà tôi là địa điểm tụ tập. Vẫn như thường lệ, cô ấy luôn là người đến sớm trong những buổi liên hoan. Cùng chủ nhà chuẩn bị mọi thứ để chào đón các thành viên trong công ty.

    Uống thoải mái đi, say thì ngủ nhà tao. Tao khóa cửa rồi hahaha – tông giọng khàn mang chất Hà Nội của tôi.

    Zô đê, zô đê,…1,2,3 và đến khi mỗi đứa 1 góc, may quá tôi kịp kéo thằng Hùng từ cửa nhà về sinh vào phòng khách.

    Chà, say quá. Tôi nằm bẹp xuống nền nhà…"Tôi nhận ra là mình đã say khi vừa nhận thấy cái nắm tay, nửa đêm. May mắn thay, của em. Nằm ở đây chút thôi, tôi không biết là mấy giờ rồi. Hình như là…ta uống hơi nhiều đêm qua. Mấy đứa bạn nằm sofa. Tôi không biết tại sao hai ta lại nằm ở trên nền nhà. Nắm tay nhau trong lặng im. Tôi thức dậy – em ngủ say. Biết em đâu thể ngủ yên, cho đến lúc này – ta cầm tay.

    Cái nắm tay, tôi không mong nó sẽ lấp đầy khoảng trống trong em, trong tôi, trong ta, trong nhau. Mong xem chung đôi trông ta không đau. Trong đầu nghĩ, không phải là mong cầu nhưng cũng không phải là không mong nhau đâu. Chỉ là, cả 2 ta đều có những mất mát của riêng mình nhưng phút giây này yên bình, tôi khẽ nghiêng mình. Nhè nhẹ, khe khẽ, em đừng bận tâm cứ ngủ say. Vì em đẹp nhất vào lúc này và những điều đẹp nhất đâu mãi ở đây đâu. Hay lâu nay đâu thấy những điều của sau này. Nên thấy nhau vầy, đôi tay nắm lúc nào đâu hay. Thời gian vẫn chảy không để dấu vết như thủy ngân. Chỉ cần thời gian chỉ dừng lúc này thì thật rất hoan hỉ nhưng căn phòng sáng dần rồi, vì ánh mặt trời, tôi ngước xem. Chưa kịp ước đêm ở lại thì vạt nắng dài đã đến trước nên khuôn mặt em rõ thêm.

    Em chợt mở đôi mi ướt nhem, nhìn tôi. Thật tình, tôi không biết nói gì trước em. Nên thôi nằm đây nhìn nhau như thể vội vàng ủi an. Như thể dặn nhau trước khi trời sáng màn đêm lụi tàn chảy tan:

    "Phải nắm lấy nhau, phải hạnh phúc như ta từng là, phải sống! Em sẽ không như Naoko biến mất trong khu rừng già, phải không?"

    Mới hôm qua, có em sang nhà, nắm tay thật khẽ và thật lâu. Đến hôm sau, em nỡ dắt xe đi về nhưng anh muốn mình sẽ chào 1 câu."

  6. Cả 2 ta đều có những mất mác của riêng mình nhưng khi ở bên em thì anh thật sự cảm thấy rất yên bình, anh không biết em sao. Em rời đi bằng cách tồi tệ nhất nhưng củng đúng vì anh còn không có tư cách để gọi cả 2 là chúng ta.

  7. MÌNH LÚC ĐẦU TƯỞNG CAM CỘT DÂY ĐÀN LẠI CHỨ, NHÌN LẠI THÌ ĐÂY LÀ TÙNG…
    CÂU CHUYỆN NHẸ NHÀNG…

  8. Bài hát này hiện lên trong mình những hình ảnh ám ảnh vô cùng. Như đây là câu chuyện vụt qua của một chàng trai trong cơn men rượu nửa say nửa tỉnh.
    “Hình như là, ta uống hơi nhiều đêm qua
    Mấy đứa bạn nằm sofa
    Tôi không biết tại sao 2 ta lại nằm ở trên nền nhà”
    Trong đêm tĩnh mịch, may quá, tâm hồn anh đã được xoa dịu. Em ở đây rồi mà. Anh nắm lấy tay em, chẳng mong gì hơn là em vẫn còn ở đây. Và ký ức về em- một phần cuộc sống của anh ùa về, chàng trai nhớ nụ cười đôi môi, nhớ khuôn mặt em cả những lúc ướt nhoè đôi mi. Nhưng rồi trời càng sáng dần, giống như ý thức về hiện tại của chàng trai dần trở lại. “Em sẽ không như Naoko biến mất trong khu rừng già, phải không?” “thời gian đánh cắp những người yêu nhất không còn đông đủ” “Em sợ mình sẽ bị lãng quên vô cùng.” Mình xin được phép trích một đoạn về Rừng Nauy của Trạm đọc: Khi những người trẻ không thể bước qua áp lực trưởng thành
    Có một câu nói: “Trưởng thành là cách viết khác của chia ly và chấp nhận chia ly đó.” Tôi tự hỏi: Tại sao Toru không chọn cái chết như Naoko? Sau bao biến cố, Toru chấp nhận sự tàn nhẫn của trưởng thành, còn người khác thì không?
    Naoko không chịu “trưởng thành”. Vấn đề cô gặp phải phức tạp và rắc rối không lường. Cô quẩn quanh với những đau khổ về mất mát của bản thân và dằn vặt về vấn đề tâm sinh lý bất thường. Cô thu mình và sợ hãi việc gặp gỡ với người đời. Vấn đề đẩy đến đỉnh điểm khi cô không thể kiềm chế cảm xúc của mình được nữa. Tâm bệnh phải chữa từ tâm. Nhưng tâm Naoko ngoan cố níu giữ quá khứ và khổ đau, để cô quẩn quanh trong sự hỗn loạn đến mức tự bóp nghẹt chính bản thân mình.
    Vậy là ta thấy, chắc là em sẽ không như Naoko tự cướp đi mạng sống của mình phải không?- chàng trai hỏi. Tất cả những chi tiết đó là bằng chứng cho một thực tại tàn nhẫn vô cùng.

    Và giá như “em không treo mình bỏ đi” thì những hình ảnh đó là thật. Thế là trời sáng, em thì chẳng còn ở đây nữa.

  9. Ơ MV hay thế. Bạn nữ này xinh thật sự, xinh đẹp hơn nữa cùng với nụ cười của bạn khi ở hoàn cảnh giống với Naoko. MV sau nếu có cơ hội thì Tùng cho thấy mặt bạn nữ nhiều hơn nhé ^^. Mình nghe nhạc Tùng nhiều lần rồi nhưng nay mới là lần đầu xem MV.

Comments

Your email address will not be published. Required fields are marked *