Nguyễn Ngọc Ngạn | Kể Một Chuyện Tình (Audiobook 24)



Audio Book 24 – Kể Một Chuyện Tình
Truyện Ngắn: Nguyễn Ngọc Ngạn
Giọng Đọc: Nguyễn Ngọc Ngạn & Thanh Lan

#thuynga #audiobook #nguyenngocngan
©2019 published by Thuy Nga under license
**Các video trên Thuy Nga Youtube Channel ( đã được đăng ký bản quyền với YouTube. Vui lòng không sao chép, re-upload dưới mọi hình thức.
**Mọi hành vi sao chép, re-upload có thể dẫn đến việc tài khoản của bạn bị khóa vĩnh viễn.
==
FOLLOW THUY NGA PARIS BY NIGHT:
☞ Facebook:
☞ YouTube:
☞ Website:

Nguồn: https://gizmondolive.com/

Xem thêm bài viết khác: https://gizmondolive.com/category/tai-chinh-ngan-hang-bao-hiem

25 responses to Nguyễn Ngọc Ngạn | Kể Một Chuyện Tình (Audiobook 24)

  1. chuyện vieet hơi ảo, thời ấy mà có con ngoài giá thú khi chồng đi bộ đội thì ko thể sống nổi ở làng xóm, đi nơi khác cũng ko chốn nương thân, thôi cứ nghe cho vui đi

  2. Cuộc đời là thể, thời xưa thời nay, ngoài bắc trong nam cũng có những chuyện oái âm ngang trái. Không hẵn là anh N nói xấu xã hội ngoài bắc đâu.
    Phải khen anh N phong phú, tửơng tượng hay thêm giọng dọc truyền cảm nên lôi cuốn người nghe. Cho điểm câu chuyện 9 trên 10.

  3. Hồi đó nhặt được cái điện thoại cùi bắp cũ ở gần nhà, chắc cùi quá nên người ta cũng không thèm gọi lại.
    Trong playtist ngoài mấy nhạc tào lao thì có một audio truyện. Lúc đấy cũng quanh quẩn ở nhà nên nghe hết luôn.
    Truyện đọc của Nguyễn Ngọc Ngạn, kể rằng có một anh tên Tôn Thất Tùng, đã có người yêu, nhưng nghèo quá phải đi sang nước ngoài tìm việc. Nhưng nhập cư Mĩ rất khó, và cách nhanh nhất là kết hôn với một chị Tây rồi li dị.
    Chị Tây tên gì quên rồi, đẹp, nghề của chị là làm vợ thời vụ, kết hôn rồi ly hôn với đàn ông muốn nhập tịch rồi lấy tiền cho mỗi cuộc hôn nhân. Chị Tây gặp anh Tùng qua đường dây môi giới, anh Tùng sẽ cưới chị ta và đi làm để trả tiền cho chị.
    Tòa án Mĩ biết thừa sẽ có việc này, nên luôn cho thanh tra theo dõi các vụ kết hôn với đàn ông ngoại quốc. Nhưng dịch vụ môi giới khá chuyên nghiệp nên có sắp xếp nhà, giường cho hai anh chị chung sống thật luôn.
    Hai người đi làm rồi về ở chung, ngủ chung trong vòng hai năm sẽ là hợp pháp. Và họ chung sống như vợ chồng thật sự để giữ tấm vé cho cuộc đời mới. Một cuộc đời giả tạo tạm bợ, để đổi lấy một cuộc đời mới ổn thỏa và vững chắc hơn sau này.
    Chi tiết đó làm tôi lúc đấy cảm thấy khá ngột ngạt, sống một cuộc đời bình phong chắc hẳn không dễ chịu gì, nhưng sau này tôi mới biết, tôi và mọi người đều ít nhiều phải sống như thế, và nó rất hợp lý.
    Lửa gần rơm, chị tây khá ngon nữa, tôi không nhớ đoạn miêu tả lắm nhưng tôi có nhớ lúc nghe thì rất nwngs. Hai anh chị quện nhau, cũng phải thôi. Khi mà cùng với những thứ tạm bợ, thì người ta nghĩ ít hơn hẳn.
    Hai anh chị khiêu vũ trên cái giường gỗ sồi được hơn một năm. Tình cảm coi như là có.
    Tùng bắt đầu thấy nhớ quê nhà, nhớ đến bố mẹ, nhớ những ngày tháng lông bông thất nghiệp, và nhớ cả người yêu, tên Trang.
    Chị Tây cũng chán dần anh, sau khi sex thì hút thuốc rồi lại ra bar làm việc. Tùng cũng ghen với mấy gã ngoài bar, nhưng anh ta chỉ là chồng-ít-hơn-một-nửa. Các bạn biết rồi đó, ít hơn một nửa (<0.5) khi làm tròn người ta sẽ bỏ qua dù cho phần dư đó có tồn tại.
    Chị tây có thai.
    Tùng tái sắc, nhưng không thể làm gì hơn, nhưng điều đó cũng khiến cho thanh tra khỏi dòm ngó.
    Sinh xong, chị Tây bỏ đi chơi nhiều hơn, không cho thằng bé bú. Tùng đi theo, và phát hiện chị Tây ngủ cùng với cả thằng môi giới hôn nhân. Đứa con được đặt tên là Tôn Thất Sắc, đúng theo vẻ mặt thất sắc của cha nó lúc đó.
    Một ngày đẹp trời, chị tây bỏ đi. Còn hơn sáu tháng nữa mới được công nhận là công dân hợp pháp, Tùng như người bị giựt hụi. Hụi tình, hụi cuộc sống. Tùng gọi tay môi giới- cũng là bạn, mắng chửi, nhưng chỉ nhận lại những lời mỉa mai, không nhớ lắm nhưng câu cuối của thằng đó là: Thôi, trốn bên đấy đi cũng không hề gì, còn em Trang của mày để tao cũng được.
    Tùng quỵ xuống trong căn nhà tạm bợ của một cuộc đời beta sắp đóng cửa, cùng với tiếng khóc của thằng con.
    Hiện nay chỉ có thể nhớ cốt truyện là thế, và các suy nghĩ khi đọc của ngày xưa. Rất mong ai biết tên truyện này mách mình để nghe lại.

  4. Ông Ngạn chỉ giỏi cài yếu tố chính trị vào truyện,thoả mãn sự cay cú thua trận của ôg thôi.Người gốc bắc mà toàn dìm hàng quê hương, đúng là loại người ko gốc ko ngọn.

  5. Ngan noi nhiêu cai ko hoan đung.rât it truong hop như vây. Phân lơn chi em thủy chung lam lù chơ chông đoi ngay chiên thăng. Như ngan nói thi sao thăng nổi mỹ. Viêt j cũng phải cho đung.

  6. Chuyện như thế này ở Bắc có thể cũng có nhưng không quá lố vậy đâu, hậu phương miền Bắc mà ai cũng vậy thì đâu có thắng được Mỹ và tay sai. Ít thấy bác Ngạn kể về chuyện hậu phương của VNCH nhỉ? chắc ít chuyện vui quá.

  7. Nghe câu chuyện lúc đầu thấy cuốn hút nhưng đến đoạn kết lai thấy lươnng tâm mình giằng xé xót xa cho một số phận mất mát là sự đớn đau của người này thì lại là niềm vui của người kia cuối cùng cũng chỉ vì chiến tranh

  8. Những cốt chuyện ngoài Bắc thời chiến tranh, ca sĩ Ái Vân góp ý cho ông Ngạn cả đấy.
    Nên nhớ một cô gái lọ lem sẽ có nhiều cơ hội trung trinh hơn một phụ nữ trẻ đẹp.

  9. Kkkaka thà chết vì bệnh thượng mã phong còn hơn nghe chính ủy aui dại…. ông đây dại gái chỉ 1 lần thôi nha.

  10. Không ai đọc truyện hay bằng bác Ngọc ngạn . Chỉ mỗi việc là không có chuyện mới . Cứ sửa đề nhưng noi dung vẫn giống nhau .

Comments

Your email address will not be published. Required fields are marked *