LÝ DO THẬT SỰ KHIẾN TRÀ MY PHẢI ĐI SANG ANH | vận tải đa phương thức là gì



Bố My là ông Phạm Thìn, quê ở Nghi Xuân, Hà Tĩnh, sinh năm 1964. Hồi trẻ làm chủ lò gạch nên kinh tế khá giả. Mẹ My là bà Nguyễn Thị Phong, quê quán thị trấn Nghèn, Can Lộc, Hà Tĩnh, sinh năm 1958, là công nhân nghỉ chế độ 176. Bố Phạm Thìn gây tai nạn giao thông cho mẹ Nguyễn Thị Phong, sau đó vào viện chăm sóc rồi thương nhau. Trước năm 2000, kinh tế gia đình khá giả, đã có vài miếng đất đẹp ở thị trấn Nghi Xuân (do ông Thìn tạo dựng).
Sau năm 2000, kinh tế sa sút, kinh doanh gạch ngói thất bại. Ông Thìn bà Phong rất chịu khó lại tốt bụng nhưng do ông Thìn không học hành, lại sa vào bài bạc nên mất hết tài sản. Hiện tại gia đình sống trong một căn nhà tập thể cũ gần bờ sông Nghèn do ông bà chắt bóp mua được. Bà Phong có một sạp bán hàng khô ngoài chợ Nghèn, thỉnh thoảng có người đến nướng nhờ con cá, cái bánh đa kiếm thêm 5-10 nghìn. Ông Thìn bị đau cột sống, vận động khó khăn lại vừa bị tai nạn chấn thương đầu cách đây không lâu nên phải nghỉ làm bảo vệ. Kinh tế gia đình bấp bênh.
Gia đình có ba người con:
Con trai cả tên Tuấn: học hết cấp ba nhưng lêu lổng phá phách, không lo làm ăn. Bố vay tiền mua xe để cho chạy taxi thì cầm mất. Sau khi chuộc lại, bố tức giận bán rẻ xe, không cho chạy taxi nữa, thế là lỗ vài trăm triệu. Hiện tại anh này đã có gia đình.
Con gái thứ hai là Trà My (sinh năm 1993): Trà My từ nhỏ ngoan ngoãn, thương yêu bố mẹ, sống có tình nghĩa với làng xóm, được hàng xóm đánh giá: “Ngoan, biết điều”, lại xinh đẹp có tiếng. Tốt nghiệp Cao đẳng Kinh tế Hà Tĩnh, về không xin được việc làm nên đi Nhật ba năm, kiếm được khoảng 150 triệu về phụ bố mẹ trả nợ, sau đó gánh nặng kinh tế đè lên vai, chị lại đi Anh…
Con trai út là Mạnh Cường (còn gọi là Tặc): Cường cũng thuộc dạng “con nhà lính tính nhà quan”, “ăn chơi không sợ mưa rơi”. Bố mẹ tiếp tục vay tiền mua xe cho chạy taxi nhưng hồi tháng 9 vừa rồi bị cháy xe. Anh ta may mắn được một người đi đường kéo ra cứu thoát chết. Hiện tại bây giờ không có nghề nghiệp gì, chỉ có nợ.
Bản thân chị My và bố mẹ chị đều là người lương thiện, rất tốt bụng và hay giúp người, đi xa về đều thăm hỏi quà cáp, sống có tình có nghĩa, không giống với anh trai và em trai. Do nhiều biến cố mà hiện tại gia đình không còn đất đai hay tài sản gì ngoại trừ một đống nợ.
Chuyến đi định mệnh:
Cuộc sống quá khó khăn nên học hết lớp 12, Trà My đi xuất khẩu lao động ở Nhật Bản. Trở về quê, số tiền dành dụm được ở Nhật Trà My đều đưa cho bố mẹ và các anh trai làm ăn, nhưng rồi kinh tế gia đình vẫn không thoát khỏi khó khăn.
Ông Thìn vô cùng đau khổ, giọng ông đứt quãng vì những tiếng khóc nấc, cho biết: “Em nó (Phạm Trà My) vừa đi Nhật về. Trong thời gian My chờ đợi bên Nhật gọi đăng ký để gia hạn đi tiếp thì… gia đình gặp phải nhiều chuyện đen đủi. Đầu tháng 9, em trai Trà My (chạy taxi) làm cháy mất 1 cái xe ô tô. Xe ấy khi mua, kể cả đăng ký hết hơn 600 triệu đồng, mới chỉ chạy được chưa đầy 2 năm. Hôm đó trời mưa to, em nó bị mất lái, húc vào cột mốc, xe lật xuống ruộng rồi bốc lửa cháy luôn. Lúc ấy em nó ngất trong buồng lái, may có mấy anh lái xe qua phát hiện được, dùng búa đập cửa cứu em nó ra. Tôi động viên em nó là còn người còn của.
Giữa lúc ấy, Trà My bảo: “Con phải đi, bố mẹ vay tiền cho con đi, con đi để tìm cơ hội trả nợ cho gia đình, trả nợ cho em. Bằng mọi cách con cũng phải kiểm tiền để gửi về cho em trai con có thể đi nước nào đó khác để làm ăn nữa chứ. Em nó ở nhà không có nghề nghiệp”. My lúc nào cũng nghĩ đến gia đình, nó thương bố mẹ lắm. Chúng tôi là bố mẹ nên cũng rất lo lắng cho Trà My. Tôi nói: “Con cũng lớn rồi, không còn trẻ con nữa. Con ở nhà lấy chồng đi, không phải đi đâu nữa”. Nhưng My nói con phải đi. Con không đi thì cả nhà đang khổ mà. Tôi có hỏi là sang Anh đi như thế nào? My nói đi bằng máy bay, ô tô cả chứ không phải đi rừng rú gì. Tưởng là đi “ngon lành”, ai ngờ như vậy… Giờ chỉ mong muốn các cấp các ngành, chính quyền có hỗ trợ giúp đỡ gia đình đưa thi thể My về càng sớm càng tốt (nếu chẳng may em là người gặp nạn).
Tôi đoán, đến 4h sáng ngày 23/10 là My biết nó gần chết rồi. My nhắn một tin vào trong máy về cho mẹ nó: Bố mẹ ơi con xin lỗi con đi nước ngoài không thành… rồi viết đầy đủ địa chỉ, tên tuổi. Chắc sau tin nhắn đó vài phút là con chết. Chắc My biết là chết 100% rồi nên mới nhắn tin như thế. My ở nhà đi là hôm mùng 3/10. Đi từ Việt Nam sang Trung Quốc. Đi xe ra Hà Nội, My còn mua tặng bố cái áo. Sang Trung Quốc khoảng 10 ngày, My vẫn liên lạc với gia đình nói không phải lo gì. My có nói là đang làm lại giấy tờ để bay sang Pháp. Khoảng ngày 16-17 tháng 10, My bay sang Pháp., vận tải đa phương thức là gì.

Xem thêm các bài viết Vận Tải: https://gizmondolive.com/category/van-tai

3 responses to LÝ DO THẬT SỰ KHIẾN TRÀ MY PHẢI ĐI SANG ANH | vận tải đa phương thức là gì

  1. Phạm trà my ….là một người bạn đã từ lâu của mình trên fecebook….từ những năm qua mình luôn có những lần trò chuyện với phạm trà my mỗi khi trà my mỗi khi trà my đăng cảm nghĩ .tuck ảnh ….và dẫn vài câu triết lý nào đó ….và mới đây thôi khoảng nữa tháng 9 năm 2019 phạm trà my có đăng một tấm ảnh và một câu cảm nghĩ….chỉ vẻn vẹn có hai từ""thu cuối"" trên trang cá nhân fece book của trà my ……mình thấy vậy nên có vào bình luận …hỏi trà my rằng sao không để cảm nghĩ rằng là cuối thu mà lại đăng là thu cuối nó thấy làm sao đo k hay lắm……trà my nt trả lời bình luận mh nột cách cười đùa rằng tự nhiên thích đăng "thu cuối "vậy đó……sau đó ít lần mh có trò chuyện với phạm trà my qua fecebook đc biết trà my đang ở châu âu ….thật không ngờ đến ngày 23 tháng 10 năm2019 là ngày trà my từ bỏ cuộc đời tại anh quốc …..mà cũng là vào cuối mùa thu năm nay luôn …..đau đớn xót xa thai .đúng là mùa thu cuối cùng trong cuộc đời phạm trà my. Nếu như trà my không đăng từ thu cuối kia chắc lẽ giờ đã khác……giờ mỗi ngày mh điều truy cập vào fecebook của trà my mà thấy xót xa vô cùng …cái cảm giác lao đau khi vào trang cá nhân của một người bạn k còn trên đời này nữa…..không thể diễn tả nên lời…..

Comments

Your email address will not be published. Required fields are marked *