Cồn Sơn, Cần Thơ, Về thăm Miền Tây, Tây Đô.



Về thăm Cần Thơ, ra Cồn Sơn xem cá lóc bay.

Tình Quê Miền Tây – Dương Hồng Loan
Ai đi miền tây ai về ghé lại nơi đây
Long An, Tiền Giang, Mỹ Tho, Mỏ Cày, Hàm Luông
Trà Vinh, Bến Tre ta về đây dù kê ai hát xem thật hay
Tiếng hoa tiếng Tiều tiếng người khơ me vui như ngày tết.
Nhớ tiếng ai rao bán dọc đường mời anh mua trái sơ ri, mận, dừa, cam, bưởi
Trái cây nhãn, xoài, dâu, mít ngọt, sầu riêng
Nhớ mãi Long Xuyên, Châu Đốc về Tịnh Biên nghe thương nhớ Hà Tiên

Nhớ Vĩnh Long nhớ mùi mắm đồng cá sông
Cần Thơ, Sóc Trăng mênh mông nhớ mùa lúa đồng trổ bông
Có người nói cười rất đông ghe xuồng mua bán trên sông
Về Bạc Liêu Tháp Mười hò hẹn trên đồng
Người nhớ ai ai về đất lành An Giang hay về thăm người Hậu Giang
Có nghe tiếng đàn xốn xang câu hò xang xừ xê cống
Có ai nhớ người nhớ mong ngóng trông tin nhạn
Ơi bạn nằm nghe tiếng đàn cải lương của ai sao bậu không lại Cà Mau cuối trời mến thương
Rạch Giá ơi nhớ thương người là người nơi đây

Ai đi thật xa ai về ghé lại nơi đây
Quê tôi là con sông dài đất ngọt miền tây
Hàng cây vẫn xanh bên làng quê
Hàng dừa soi bóng bên bờ đê
Đất quê hương này vẫn còn nơi đây tình quê miền Tây

Yêu Cái Mặn Mà – Dương Hồng Loan

Nếu anh yêu cái mặn mà thì về Quảng Nam quên em
Nếu anh ưa cái nồng cay thì về Quảng Nam ân tình
Người ở miền trung không ngại mưa ngại gió
Người ở miền trung anh về em sẽ thương

Nếu anh yêu những chùa chiền thì về Hội An em xem
Nếu anh ưa đến trời xanh thì về lãng du Ngũ Hành
Rồi về Hòa Vang nghe mùi xôi nếp mới
Rồi về làng anh em làm dâu nhà anh

Ôi nghe yêu sao cái chi chi mà rứa rứa
Ôi nghe thương sao cái bên ni vẹn tình
Đất Quảng ân tình nuôi em từ thuở bé
Đất quảng ân tình cho em một dáng hình

Và cho anh những bước chân phong trần
Anh mới gặp được em
Nếu anh yêu cái bềnh bồng thì dạo thuyền trên sông Thu
Nếu anh yêu thánh địa linh thì về Mỹ Sơn em nhìn

Rồi chờ hè sang nghe từng cơn gió nóng
Rồi ngồi thềm trăng nghe mẹ em hò khoan
Nếu anh yêu những chùa chiền thì về Hội An em xem
Nếu anh ưa đến trời xanh thì về lãng du Ngũ Hành

Rồi về Hòa Vang nghe mùi xôi nếp mới
Rồi về làng anh em làm dâu nhà anh
Ôi nghe yêu sao cái chi răng mà rứa ri
Ôi nghe thương sao cái chu choa

Đất Quảng ân tình em yêu từ thuở bé
Đất Quảng ân tình em yêu từng xóm làng
Và yêu sao những nhánh sông dân mình
Cho trái ngọt đồng xanh

Nếu anh yêu cái bềnh bồng thì dạo thuyền trên sông Thu
Nếu anh yêu thánh địa linh thì về Mỹ Sơn anh nhìn
Rồi chờ hè sang nghe từng cơn gió nóng

Rồi ngồi thềm trăng nghe mẹ em hò khoan
Nếu anh yêu cái mặn mà thì về Quảng Nam quên anh
Nếu anh yêu cái mặn nồng thì làm nàng dâu quê anh

Em Bỏ Miệt Vườn – Dương Hồng Loan

Em bỏ con đò bỏ dòng sông quê
Quên mái trang xưa bụi chuối sau hè
Quên lũy tre xanh, quên mảnh trăng thề
Giọng hò bên đê điệu lý phu thê

Em bỏ miệt vườn lời dặn mẹ cha
Câu rách cho thơm gia giáo ông bà
Ham sống xa hoa nhung gấm lụa là
Mà nhiều bôn ba sầu héo thân ngà

Ôi… Em đã đi xa, xa quá ơi xa….
Một mai cha yếu mẹ già chén cơm đôi đũa tách trà ai dâng
Em bỏ miệt vườn thành đời phong sương
Mang kiếp tha hương thân gái dặm trường
Chân ngả chân nghiêng qua những nẻo đường
Ngõ hồn đau thương bài tỏ ai tường.

Nguồn: https://gizmondolive.com/

Xem thêm bài viết khác: https://gizmondolive.com/category/bat-dong-san

No comments yet, be the first!

Comments

Your email address will not be published. Required fields are marked *