Bước Đi Với Hi Vọng | Tĩnh Nguyện Hằng Ngày 06/11



Năm 13 tuổi, tôi nằm dài trên chiếc ghế khám của bác sĩ nhãn khoa. Với khuôn mặt giữ cố định, bác sĩ chiếu một tia sáng vào mắt tôi.

“Hừm” – Bác sĩ thở dài và sau đó ngả người ra ghế.
“Con bé đã bị di truyền” – Ông nói, “Không có cách nào chữa khỏi căn bệnh võng mạc này.”

Ba tôi mang gen của một bệnh viêm võng mạc sắc tố, gây ra sự suy giảm võng mạc. Trong hầu hết các trường hợp, nó sẽ dẫn đến mù lòa. Mặc dù võng mạc của anh trai tôi có vẻ ổn, nhưng tôi lại thừa hưởng gen này.

Mười lăm năm sau cuộc chẩn đoán đó, ba tôi bắt đầu bị mất thị lực và tôi cũng vậy. Ba ở tuổi 55, nhưng tôi thì chưa tới 30. Chỉ trong hai năm, cả hai chúng tôi đều mất thị lực hoàn toàn.

Tôi nắm chặt bàn tay lại, tỏ ra bất mãn với Chúa, với thế giới này, và với nỗi kinh hoàng khi phải đối mặt với những ngày còn lại trong bóng tối. Bác sĩ nói, “Trừ khi một phép màu xảy ra, nếu không thì em sẽ không bao giờ lấy lại được thị lực của mình.”

Tôi hoàn toàn sụp đổ. Và một bức màn đen tối đã phủ xuống những giấc mơ mà vợ chồng tôi đã ấp ủ cho gia đình nhỏ với 3 đứa con trai bé bỏng của mình.

Nhưng trong lúc tuyệt vọng nhất, tôi biết tìm nơi đâu để nương dựa ngoài Chúa. Tôi bắt đầu tìm kiếm Ngài, xin Ngài ban cho tôi sức lực và niềm hy vọng. Chúa đã đáp lại bằng cách mở đôi mắt tâm linh của tôi với những sự nhận biết mới mẻ.

Tôi thừa hưởng từ ba mình gen về bệnh võng mạc này. Nhưng ba cũng cho tôi một thứ vô cùng quý giá, đó là lòng quyết tâm và sự kiên trì.

Gia đình chúng tôi gồm 4 thành viên, ba, mẹ, anh trai và tôi sống ở Bolivia. Bất chấp sự phản đối của người thân, bạn bè, ba tôi quyết tâm đi Mỹ vào năm 1964. Ba đã phải chịu đựng những lời chế giễu do không thông thạo tiếng Anh. Nhưng ba không hề bỏ buộc. Ba cố gắng xoay sở để trang trải cho những nhu cầu cơ bản – thuê một căn hộ nhỏ, mua đồ nội thất khiêm tốn từ các cửa hàng bán đồ cũ và mua trả góp một chiếc ô tô.

Chín tháng sau, ba gửi vé máy bay về cho mẹ, anh trai và tôi. Vậy là gia đình chúng tôi bắt đầu cuộc sống mới trên nước Mỹ.

Nhiều thập kỷ sau, với tư cách là một công dân Mỹ, tôi nhìn lại những gì ba đã cho tôi thấy. Ba đã dạy tôi quyết tâm tiến lên khi gặp nghịch cảnh. Ba đã nêu một tấm gương chứng minh rằng sự khiêm tốn là yếu tố quyết định để thành công. Ba đã thể hiện trách nhiệm của mình với gia đình và cho thấy tầm quan trọng của việc thiết lập các thứ tự ưu tiên trong cuộc sống.

Hành trình của ba đã dạy cho tôi những bài học quý giá để bắt đầu một hành trình mới của cuộc đời trong bóng tối. Khi một đứa bé chập chững bước những bước đi đầu tiên, nó sẽ nắm chặt tay cha mình. Còn ba tôi đã nắm chặt lấy Chúa khi ông bước từ quê hương của chúng tôi ở Bolivia đến một vùng đất xa lạ.

Tôi cũng đã làm như vậy khi bước đi trong một thế giới không có ánh sáng. Tôi nắm chặt tay Chúa, lời Ngài thì thầm với linh hồn tôi:

“Hãy hết lòng tin cậy Đức Giê-hô-va, Đừng nương cậy nơi sự thông sáng của con. Hãy nhận biết Ngài trong mọi đường lối của con, Chính Ngài sẽ san bằng các nẻo con đi.” (Châm Ngôn 3: 5-6)

Tôi không còn sợ hãi, lo lắng hay bất an nữa. Tôi tự tin bước đi trên con đường mà Chúa đã lót sẵn cho tôi bằng những lời hứa của Ngài. Ngài hướng dẫn tôi trong quá trình tôi học nấu ăn, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa và tìm phương tiện đưa đón từng đứa con trai của tôi trong các hoạt động khác nhau của chúng. Và hơn hết, là một người Cha nhân từ, Ngài đã mang lại cho tôi niềm vui.

Dù tôi mù lòa về thể chất, nhưng Chúa đã cho tôi một đôi mắt thuộc linh với thị lực 20/20 để có thể nhìn thấy niềm vui tràn ngập, lan tỏa vào trong từng vai trò của tôi khi làm vợ, làm mẹ, làm giáo viên trường Chúa nhật, thông dịch viên tiếng Tây Ban Nha tại toà án, diễn giả và nhà văn truyền cảm hứng.

Những gì tôi được thừa hưởng từ cha đã giúp tôi nhìn nhận cuộc sống của mình một cách trân trọng hơn. Nhưng những gì tôi nhận được từ Cha Thiên thượng khiến cuộc sống của tôi trở nên phong phú, ý nghĩa và giá trị hơn. Chúa đã ban cho tôi sức lực để đối mặt với thử thách. Ngài bày tỏ cho tôi con đường để đi và Ngài soi sáng con đường ấy, giúp tôi tự tin tiến lên trong hành trình của mình, để một ngày kia, tôi có thể tự tin và vui mừng ra mắt Ngài.

Nguồn: https://gizmondolive.com/

Xem thêm bài viết khác: https://gizmondolive.com/category/bat-dong-san

30 responses to Bước Đi Với Hi Vọng | Tĩnh Nguyện Hằng Ngày 06/11

  1. Mình đã từng có người bạn gái y hệt như nhân vật của câu chuyện, và khi tìm kiếm niềm tin hy vọng bên chúa cô ấy đã khá hơn về sức khỏe, tôi ko phải người theo đạo nhưng xin cầu nguyện, cầu xin chúa tiếp sức cho cô ấy trên những năm tháng của cuộc đời

  2. Chúa ơi con luôn hy vọng nơi Ngài dù nghịch cảnh có sảy ra. Cám ơn Chúa chúng con được Ngài chọn, cảm ơn Cha rất nhiều không biết lời nào hơn lời cảm ơn con xin dành cho Cha ! Amen !

  3. Cảm ơn chúa vì ngài luôn ở bên con những lúc con bế tắc trong cuộc sống chúa hướng dẫn con trong từng bước đi halelugia

  4. Lật Chúa! Xin Ngài ban con có nghị lực để tin Ngài trên mọi khó khăn trong cuộc sống con mỗi ngày để vượt qua luôn theo Chúa. Amen.

  5. Cảm ơn chúa,con gặp bất cứ trong mọi hoàng cảnh chúa vẫn ở bên con cho con vững tin và trông cậy nơi ngài mãi mãi

  6. Lạy Chúa con cảm tạ mọi sự Chúa ban cho con và gia đinh. Xin Chúa tiếp tục ban ân sủng Chúa trên gia đình con và những người thân yêu bạn bè con. Con tín thác vào tình yêu lòng thương xót và sự quan phòng của Chúa. Con cầu xin trong danh Chúa Giêsu🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏

  7. Cảm ơn ai đó đã làm chương trình này mỗi buổi sáng sớm mới luôn là thành tín của ngài Amen hallelujah

Comments

Your email address will not be published. Required fields are marked *